Truyện cười

Deuvl.com là website chia sẻ những truyện cười - truyen cuoi - Những truyện cười ngắn, Truyen cuoi học sinh, truyện cười vova, Truyen cuoi sinh vien, Truyen cuoi vova, Truyện cười say rượu, Truyen cuoi y học, Truyen cuoi say sỉn, Truyen cuoi vova, Truyen cuoi ngan, truyen cuoi tinh yeu và gia đình...
Deuvl.com sẽ luôn luôn sưu tầm và cập nhật những mẩu truyện cười hay và mới nhất để gửi tới quý vị độc giả.
Deuvl.com rất mong được sự ủng hộ của quý độc giả để khích lệ tinh thần anh em trong đội ngũ biên tập nội dung.
Deuvl.com cũng rất mong muốn các bạn chủ động gửi truyện cười về cho đội ngũ biên tập của chúng tôi. Cùng chung sức và đóng góp cho deuvl

Một người nói:
- Tôi thấy trong sách binh thư có câu: “Quả bất địch chúng Nhược bất địch cường” (Ít không thể chống lại nhiều, yếu phải thua mạnh). Sở dĩ chúng ta bị “bắt nạt” là vì ai lo phận nấy, không có sự đoàn kết nên mọi sự chống đối đều dễ dàng bị “đàn áp”. Nay ta lập ra một hiệp hội, chung lưng đấu cật với nhau thì “nhất hô bá ứng” (Một người hô, trăm người hưởng ứng). Đừng ai bỏ ai thì việc gì mà phải sợ các mụ ấy.
Mọi người đều cho là phải, nhất loạt đồng thanh, cắt máu… “mông” ăn thề. Rồi thì rượu vào lời ra, khí thế anh nào anh nấy bốc lên ngùn ngụt. Chuyến này thì có thể ăn tươi nuốt sống các bà vợ chứ chẳng chơi.
Giữa lúc ấy, các bà vợ nhận được tin mật báo, đồng loạt kéo nhau ra miếu. Các anh chồng hồn xiêu phách lạc, thần hồn nát thần tính, chạy toán loạn, tranh nhau thoát thân. Có vị còn vãi tè ra quần.
Tan cơn nguy biến, gặp lại nhau, cả bọn mắt la mày lét, đếm thấy thiếu một vị. Họ bèn rón rén kéo ra miếu để tìm thì thấy anh này vẫn ngồi khoanh chân trên chiếu, mặt không đổi sắc, Cả bọn lè lưỡi thán phục, bản lĩnh thế là cùng. Phen này phải tôn anh ấy làm đại ca mới được. Chẳng ngờ lại gần xem thì thấy anh ta đã chết cứng tự bao giờ.

Bản lĩnh đến thế: Truyện cười

Đăng bởi admin 7 tháng trước
107

Một cậu bé đề nghị bố giải thích cho cậu hiểu xem chính trị là gì. Ông bố nói: “Con hãy nhìn vào gia đình mình đây. Bố kiếm tiền và mang về nhà, vậy bố là Nhà tư bản. Mẹ quản lý số tiền này nên mẹ là Chính quyền. Bố mẹ chăm lo đến phúc lợi của con, cho con được hạnh phúc và bình yên nên con là Nhân dân. Chị giúp việc nhà ta là Giai cấp lao động còn cậu em còn quấn tã của con sẽ là Tương lai đất nước. Con đã hiểu chưa?” Cậu bé hãy còn băn khoăn nhưng trước tiên muốn đi ngủ cái đã.
Buổi đêm cậu bé tỉnh dậy vì chú em đã ị ra tã lót và đang kêu gào. Cậu tiến đến phòng ngủ của bố mẹ, gõ cửa nhưng mẹ đang ngủ rất say nên không nghe tiếng. Cậu bèn đi đến phòng của chị giúp việc và nhìn thấy bố đang vật nhau với chị ta trên giường. Cả hai đều mải mê nên không nghe thấy tiếng gõ cửa. Cậu lại đi về phòng và ngủ tiếp…
Sáng hôm sau ông bố hỏi con trai xem nó đã hiểu thế nào là chính trị chưa và yêu cầu tự diễn giải lại. Cậu bé trả lời: “Vâng, bây giờ thì con đã hiểu. Nhà tư bản đè đầu cưỡi cổ Giai cấp lao động trong khi Chính quyền ngủ say không biết gì. Nhân dân hoàn toàn không được đếm xỉa đến và Tương lai thì thối hoắc!”.

Chính trị: Truyện cười

Đăng bởi admin 7 tháng trước
124

Chàng sinh viên “Từ điển sống” từ thành phố về quê ăn Tết, đến thăm nàng “Chân quê”. Chàng, nàng xem chừng đã “Phải lòng” nhau rồi, nhưng chưa có dịp tỏ tình bằng nụ hôn. Khi nàng tiễn chàng ra ngõ thì đêm đã khuya, hai người cứ đứng bên bờ dâm bụt thi nhau bứt lá vò nhàu. Bỗng chàng đánh bạo, nói nhỏ:
- Anh yêu em, cho anh hôn em một cái!
Nàng cũng thích được chàng hôn lắm, nhưng xấu hổ, liền hỏi chàng:
- Nhưng anh phải nói cho em biết nụ hôn có từ bao giờ đã?
Đáng lẽ chỉ cần nói “Từ khi anh yêu em” hay “Từ khi anh nhìn thấy em”, thì chàng “Từ điển sống” bỗng khoái chí thao thao bất tuyệt về lịch sử nụ hôn (chắc là đọc được trên sách báo nào đấy):
- Ồ, nguồn gốc nụ hôn có từ thời người ăn thịt người. Thời đó, nếu người ta yêu nhau thì người ta không ăn thịt nhau, mà hôn nhau. Nhưng hôn phải cắn nhẹ một chút, cho nên người ta gọi nụ hôn là “Cái cắn tình yêu”.
Cô gái sợ run bắn:
- Eo ơi! Cắn thì đau chết!
- Em sợ thì em tìm đến các bộ lạc Mông Cổ hoặc Tibê mà sống. Ở đó người ta hôn nhau bằng mũi, bắt chước thói quen đánh hơi của động vật, mà ta thì gọi là ngửi nhau. Khi yêu nhau, họ không nói “Hôn tôi đi” mà nói “Đánh hơi tôi đi!”.
- Buồn cười vậy hả anh?
- Chứ sao.
“Từ điển sống” hăng hái hơn.
- Có một giả thuyết khác lại cho rằng nguồn gốc của nụ hôn là dấu vết của thói quen liếm đồng loại để lấy chất muối do sự bài tiết mồ hôi, cần thiết cho cơ thể.
- Sao bẩn thế?
- Ồ… đó là xa xưa. Rồi con người văn minh dần lên, cách hôn cũng được quy định theo tục lệ của từng cộng đồng. Thời cổ đại, người Do Thái, Hy Lạp và La Mã đã coi nụ hôn là cử chỉ thân thiện, hữu nghị. Khi gặp nhau, họ hôn lên hai má, giống như cái bắt tay của con người hiện đại. Thời cổ đại ấy, ở Hy Lạp người dân phải hôn tay, hôn ngực và hôn đầu gối các pháp quan; ở Châu Phi, người dân lại hôn lên chỗ đất mà vị thủ lãnh của họ vừa bước qua. Người Anh ôm hôn thay chào hỏi, nhưng đến thế kỷ 17 do nạn dịch hạch, nên đã thay thế bằng cách ngả mũ chào. Người Caltes có lệ hôn chân thầy mo. Các tín đồ công giáo thì hôn chân Giáo hoàng.
- Hôn như thế thì chán nhỉ.
Nàng thở dài.
Chàng chợt nhớ ra điều gì đó; cao giọng giảng giải tiếp:
- Sao lại chán? Mỗi nụ hôn đều có nội dung của nó đấy. Người ta còn quy định về các bộ phận được hôn trên cơ thể, ứng với các cấp độ khác nhau của sự tôn kính, thân mật, yêu thương hay suồng sã. Bởi vì theo các nhà y học thì khi hôn, cả ba cơ quan xúc giác, khứu giác và vị giác đều bị kích thích. Xúc giác bị kích thích mạnh nhất, nó tạo nên khoái cảm ở mỗi người. Cho nên Bryalt coi sự “Chạm môi” là biểu hiện xác thịt của tình yêu, và ông ta cho rằng không hề có khái niệm “Nụ hôn trong trắng”. Còn người Ý thì lại có câu tục ngữ: “Một cô gái bị hôn là đã bị chinh phục một nửa”.
Chàng đọc nguyên văn câu tục ngữ bằng tiếng ngoại quốc – “Donna baciata me
a chiavata”.
Đến đây thì nàng xúc động thật sự. Nàng cảm thấy dâng lên một niềm hưng phấn lạ lùng, và nếu chàng chủ động ôm hôn nàng, thì nàng sẽ ôm chặt chàng đến nỗi sẽ không bao giờ buông chàng ra khỏi tay mình. Nhưng chàng không hiểu điều đó. “Từ điển sống” với sự hiểu biết tuyệt diệu của mình và chàng say sưa diễn thuyết:
- Em biết không, từ trước đến nay, ai cũng cho nụ hôn là ngọt ngào như mật ong. Đó chẳng qua là một sự bịa đặt mà thôi…
- Sao vậy anh?
Nàng ngạc nhiên hỏi.
- Ồ… Các nhà khoa học đã phát hiện ra điều ấy đấy. Người ta tính trung bình mỗi chiếc hôn có đến khoảng 2 gram nước bọt, 0, 761 gram mỡ, 0, 7 gram đạm, 0, 45 gram muối, chứ chẳng hề có một gram đường nào cả. Nhưng vi trùng thì nhiều vô kể. Mỗi chiếc hôn có tới 22 nghìn vi trùng các loại. Nếu một chiếc hôn kéo dài hàng chục phút thì phải có đến cả tỉ con vi trùng, phải không em?
Chàng dừng lại đợi chờ một lời thán phục của người yêu. Nhưng nàng “Chân quê” nghe nói chiếc hôn có hàng tỉ con vi trùng thì hoảng sợ quá, nàng đã chạy biến mất, để lại mình chàng “Từ điển sống” đứng ngây như Từ Hải.

Một cô gái bị lỡ độ đường trên một quãng đường vắng lúc trời đã sắp tối. Đang lo lắng không biết làm thế nào để về thành phố kịp trước khi trời tối, bỗng có một chiếc xe tải chạy đến…
Cô gái mừng rỡ vẫy xe xin đi nhờ. Anh chàng lái xe vốn là một tay háo sắc, nhân thấy cô gái đang ở thế bí mới đồng ý cho đi nhờ xe với điều kiện cô phải cởi bỏ tất cả quần áo.
Sau khi suy nghĩ, cô gái đành đồng ý vì nếu ở lại ngoài đường một mình có khi còn nguy hiểm hơn! Đi được một đoạn, do không tập trung lái xe, anh chàng lái xe đâm sầm vào một gốc cây, cô gái bị hất ra ngoài, còn anh lái bị mắc kẹt trong xe, chỉ thò được cái chân ra ngoài. Lái xe bảo cô gái:
- Cô mau đi tìm người tới kéo giúp tôi ra mau. Cô gái đáp:
- Nhưng tôi đang thế này làm sao đi được? Tại lúc nãy anh cứ bắt tôi bỏ hết quần áo đấy.
Lái xe bảo:
- Thôi còn oán trách gì nữa. Thì cô lấy chiếc giày của tôi mà che tạm vậy.
Cô gái nghe lời, tháo chiếc giày ở chân anh lái xe che vào chỗ cần che rồi chạy đi tìm người tới giúp. Chạy được một đoạn dài, cô gặp một anh cảnh sát giao thông. Vừa thở hổn hển, cô vừa nói:
- Anh cảnh sát… nhờ anh… kéo giúp… anh lái xe ra với…
Anh cảnh sát nhìn vào chiếc giày cô đang giữ, tròn mắt ngạc nhiên:
- Sâu thế này thì kéo ra làm sao được nữa?

Sao kéo ra được: Truyện cười

Đăng bởi admin 7 tháng trước
101

Chọn một nghề: Truyện cười

Đăng bởi admin 7 tháng trước
100

Vừa mới 8 giờ sáng, trước cửa ủy ban phường đã xuất hiện một phụ nữ trẻ đẹp, nước mắt ngắn, nước mắt dài, đầy vẻ uất ức. Tay cô cầm một tấm bảng phoóc mica lật ngược che ngang người. Cán bộ phường lấy làm ngạc nhiên:
- Có chuyện gì xẩy ra với chị vậy? Người phụ nữ thổn thức:
- H… ức… hức… ức… Thưa anh, chồng em vừa đi công tác được ít ngày đã có một bọn đàn ông xấu suốt ngày gọi điện tới với lời lẽ khiếm nhã, thậm chí có gã còn hỏi em: Có “đi khách” không? Giá tiền tính bằng đô hay bằng đồng?… Bây giờ cả khu phố, mọi người nhìn em với ánh mắt khinh bỉ như đối với một diễn viên đóng phim hạng ba. Em nhục quá, không thiết sống nữa…
- Thế “đầu cua tai nheo” ra sao? Nguyên nhân nào theo chị có thể dẫn đến sự việc ấy? Bình tĩnh kể tôi nghe!
- Dạ, em đoán có lẽ bắt nguồn từ cái bảng này – Vừa nói, người phụ nữ vừa quay ngược cái bảng mà nãy giờ cô vẫn cầm trên tay. Trên tấm bảng có dán dòng chữ bằng đề can đỏ rất ngay ngắn:
“BÁN DÂM 4000 /L, PHỤC VỤ TẬN NHÀ, ĐIỆN THOẠI 0912… ”
Cán bộ phường hấp háy mắt đọc đi đọc lại dòng chữ ấy rồi tò mò hỏi:
- Thế cái bảng này từ đâu ra? Dòng chữ kia ai dán lên? Số điện thoại trên ấy là của ai?
- Dạ, tất cả bảng, chữ đề can trên bảng và số điện thoại đều là của em! – Người phụ nữ sụt sùi trả lời.
- Có nghĩa là… tự chị làm ra những dòng chữ ấy?
- Vâng… hức… hức…
- Thế thì chị còn kêu ca cái nỗi gì?
- Dạ, không hoàn toàn như thế đâu ạ, nhà em vốn kinh doanh hàng tạp hóa, ban đầu cái bảng có dòng chữ:
“BÁN DẤM 4000Đ/LÍT, PHỤC VỤ TẬN NHÀ, ĐIỆN THOẠI 0912… ”
Rồi không hiểu đứa chết tiệt nào đó bóc đi dấu sắc trên chữ DẤM, chữ “Đ” sau số 4000 và vần “ÍT” của chữ LÍT nên nó mới thành ra như thế… hức… hức… Mãi tối hôm qua em mới phát hiện ra.
- Ồ, tôi đã hiểu – Cán bộ phường suýt phì cười – Mà cũng công nhận rằng đứa nào nghịch ngợm mà tinh quái thật. Thôi để tôi thông báo trên loa phường thanh minh cho chị. Chị chỉ “BÁN DẤM” chứ không “BÁN DÂM”. Rõ khổ!

Chuyện bán dấm: Truyện cười

Đăng bởi admin 7 tháng trước
82